Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Latest topics
» Dragon Ball Z M.U.G.E.N Edition 2011 (Hi-Res)
Fri Oct 05, 2012 8:36 pm by lov3x:mrlinh

» sự thật về truyện Conan
Fri Oct 05, 2012 8:28 pm by lov3x:mrlinh

» uoi`,Lam` sao de ma quen dc 1 nguoi day
Mon Jun 04, 2012 12:55 pm by NXL1997

» BOYS OVER POWER - Phim hành động Việt Nam
Tue May 22, 2012 10:31 am by gzet001

» Phởn phởn
Sat Sep 03, 2011 9:40 am by rua_k0n_kute

» Hè sắp he^t roaj pa kon ojjj!!!!!!!!!!! :g12:
Fri Sep 02, 2011 11:44 am by bong_Gaara

» Júp kái lào~~~
Thu Sep 01, 2011 9:39 pm by rua_k0n_kute

» Con gái lớp mỳnh
Mon Aug 29, 2011 4:09 pm by gazer000

» 18 điều yêu của girl 9x
Thu Aug 25, 2011 9:02 pm by bong_Gaara


Mưa bão (yongseo) (Ai là AFS thì tốt nhât đừng vào.Tôi ko muốn chửi nhau

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Mưa bão (yongseo) (Ai là AFS thì tốt nhât đừng vào.Tôi ko muốn chửi nhau

Bài gửi by Angel SNSD YoonA on Fri Jul 22, 2011 8:54 pm

Mưa ào ạt, mưa xối xả khắp trời Seoul, mưa quất vào khuôn mặt cô từng đợt rát buốt, đau nhói đến tận cùng. Thả trôi chiếc túi xách xuống chân, Seo Hyun trân trân nhìn chiếc ô tô đen bóng vụt qua mắt mình rồi mất hút vào màn mưa. Giây phút đó, cô biết chắc chắn rằng, người con trai đó đã vuột mất hoàn toàn khỏi tay mình.Biết là anh đã ra đi, biết là không bao giờ có thể níu kéo, vậy tại sao đôi chân cô vẫn muốn chạy theo và gọi anh quay lại. Yong Hwa oppa! Tại sao? Tại sao anh xuất hiện? Tại sao anh làm em thay đổi? Và tại sao anh lại bỏ rơi em như thế này?

Em đã nói rằng em sẽ từ bỏ tất cả, em đã nói rằng em sẽ rời khỏi SNSD nếu công ty quản lý phản đối mối quan hệ của chúng ta. Em đã nói em yêu anh. Nhưng rồi anh vẫn rời xa em. Phải chăng em nên níu kéo, phải chăng em nên cầu xin anh trở lại, em yêu anh. Phải chăng em nên vứt bỏ cả sự tự tin và lòng kiêu hãnh vì anh. Chắc chắn tình yêu đó đủ lớn để em vứt bỏ mọi nguyên tắc cứng nhắc của bản thân, đủ lớn để em bước ra khỏi lằn ranh rới, để thay đổi mình vì anh. Nhưng câu nói cuối cùng của anh đã cắt đứt tất cả, cắt đứt cả hy vọng và niềm tin.
“Em có thể từ bỏ tất cả còn anh thì không?”
Nực cười. Suy cho cùng tình yêu anh dành cho cô cũng không thể lớn hơn tình yêu của anh với những người anh em của anh. Níu kéo người đàn ông không thuộc về mình để làm gì chứ.


Hôm nay, ngày cơn bão mùa hè ào qua Seoul. Đó là ngày Seo Joo Hyun chính thức chia tay
Chia tay
Hai tiếng ngắn ngủi đó đã kết thúc nhẹ hẫng mối tình hai năm của cô. Anh và cô yêu nhau sau khi We got married kết thúc. Lúc đầu chính cô cũng không định hình được tình cảm của mình. Seo Joo Hyun là một con bé gần như không biết đến đàn ông suốt hai mươi năm đời mình. Anh là người con trai đầu tiên lại gần cô, người con trai đầu tiên quan tâm cô với vai trò trên cả một người bạn, là người con trai đầu tiên cho cô cảm giác ấm áp, cho cô hiểu rằng thực sự thứ tên gọi “tình yêu” tồn tại trên đời.
_ Hyun à! Anh yêu em!

Anh đã thì thầm vào tai cô lời nói ngọt ngào như thế trước khi để cô đi vào chung cư vào ngày We got married kết thúc. Không ai có thể hiểu được đâu, lúc đó cô hạnh phúc như mình đã có được cả thế giới.


_ Anh đang ở đâu?

_ Music core! Sắp đến lượt anh rồi! Em ở đâu mà ầm ĩ vậy?

_ Em đang quay CF

_ Cấm được hôn đấy!

_ Xí không thèm chơi! Yong chodding!

Có lẽ trên đời này không có ai yêu nhau như cô và anh. Lịch làm việc dày đặc và lệch nhau xoành xoạch khiến có thời gian gần như cả tháng trời cô không gặp mặt anh dù cả hai đang ở dưới bầu trời Seoul chứ không đâu xa cả
_ Sao buồn vậy cô bé? Nhớ anh rồi phải không?

_ ….

_ Hyun à! – Anh kề môi sát điện thoại gọi tên cô khe khẽ - Anh yêu em.

_ ….. – Anh không biết rằng chỉ nghe giọng nói của anh thôi, cô đã sung sướng gần như nghẹn thở
Tình yêu của cô và anh gần như diễn ra trong câm lặng. Seo Joo Hyun em út “bà ngoại” của SNSD đang yêu mà đến tám bà chị của cô cũng không biết. Tất nhiên là mọi người vẫn nhận ra Seo Hyun có điểm khác lạ nhưng mãi không tìm được nguyên nhân nên họ đều cho rằng do con bé “mới ly dị chồng”. Dù sao thì chấp nhận rằng Seo Hyun đang yêu giống như tám nàng công chúa tự đạp vào những phát ngôn chắc như đinh đóng cột của họ trước kia. Họ nói:

“Seo Hyun đang yêu á. Nếu nói ngày mai Soo Yeon ngừng ăn hamberger có lẽ sẽ dễ tin hơn” [Tae Yeon]


“Seo Hyun đang yêu. Ơ nhưng mấy con búp bê thuyền trưởng Jack tôi đã vứt đi lâu rồi mà” [HyoYeon]
“Con nhỏ đó yêu để rồi nó bổ thẳng vào mặt người yêu nó câu “Oppa, hôn nhau bẩn lắm à” [Jessica]

“Có lẽ lúc đó tôi đã đi họp phụ hyunh cho con rồi. [Tiffany]

“Chưa dạy nó aeyo mà sao con bé có người yêu được. [Sunny]

“Chắc là nó yêu một củ khoai lang cực bự” [“Con dâu quốc dân” Yuri]
“….Ờ sao lại không nhỉ nhưng mà…nhưng ờ à……” [Soo Young]

“Nhưng em vẫn chưa có người yêu mà…” [Yoon Ah]
Thế nhưng việc cô càng ngày càng thay đổi là việc mà ai cũng có thể nhận ra. Không thể phủ nhận sự thật hiển nhiên ngày ngày trưng bày ra trước mặt họ được.


_ Con nhỏ khùng kia, vứt cái di động xuống ngay. PD thay băng xong rồi kìa! – Hyo Yeon bực mình hét lên.

_ Rồi em nghe rồi, unnie không cần hét lên thế đâu, lủng màng nhĩ rồi! – Seo Hyun lè lưỡi quay đi.

_ Hyun chodding – Cả hội bảy người còn lại chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm.


Họ yêu nhau trong âm thầm và chia tay nhau trong lặng lẽ
Để lại trong nhau những mảnh vỡ từ yêu thương
Ba năm sau: Seo Hyun trước và sau khi gặp Jung Yong Hwa là hai người hoàn toàn khác nhau. Giống như một tờ giấy trắng khi đã viết lên rồi sẽ không bao giờ tẩy xóa được, dù có xóa đi thì thứ còn lại vẫn là những vết thương không bao giờ lành. Mất anh, Seo Hyun gần như sống trong mộng mị. Dù cô có cố phủ nhận, cố che dấu nỗi đau đớn trong tim thì sáng nào thức giấc gối của cô cũng ướt đẫm. Suốt hơn ba năm qua, sáng nào cũng vậy, không ngày nào Seo Hyun không khóc. Ngày nào giấc mơ về vùng đất nơi in đậm bóng hình anh cũng trở đi trở lại trong tâm tưởng cô.
Busan, mảnh đất mà bầu trời và mặt đất đều chìm trong màu xanh bất tận. Đó là nơi biển và trời gặp nhau, là nơi mà bao dư vị lắng đọng lại trong cái khoảnh khắc người ta đứng trước biển và ngắm nhìn mặt trời lặn. Hạnh phúc của con người nơi đây đơn giản là từng ngày, từng ngày trôi qua yên lành mà không có bất kỳ cơn bão nào tràn vào. Theo cha về đây tròn một tháng, tôi gần như phát ngán những ngày biển lặng gió như vậy, tôi chợt mong chờ những bóng mây.

Tôi ghét sự nhàm chán và đơn điệu
Gió, cát và bụi đường ảo lên trong khói lam chiều, từng bóng chiếc xe vụt qua, bóng người đổ lại. Những đàn hải âu chao liệng trên đầu tôi, cắt nát bầu không khí yên bình bởi những tiếng gù, tiếng rúc inh ỏi. Dang hai tay ra như muốn nắm lấy vầng dương sắp chui xuống chiếc túi biển đang dần đổi sang màu đen thẫm, tôi mỉm cười chế giễu những kẻ ngưỡng mộ Busan như Sanpransico của Hàn Quốc. Cảnh chỉ đẹp khi các người nhìn qua những bức hình thôi.

Từng bước, từng bước tôi đi trong cơn gió thổi mỗi lúc một mạnh dần. Bước chân nhỏ xíu chếnh choáng khi đi men theo bờ tường nhỏ, tưởng như tôi có thể sẩy chân và ngã xuống dưới bất cứ lúc nào.

_ Về nhà ngay cô bé!
Anh đứng sau lưng tôi tự lúc nào, bình thản đặt cặp sách xuống ghế đá và đứng chặn một đầu bức tường không cho tôi bước tiếp….những bước chân chênh vênh và đáng sợ. Anh có mái tóc đen, bồng bềnh, đôi mắt to lúc nào cũng kiên định nhìn thẳng về phía trước. Khi nhìn vào anh, không ai có thể chỉ thốt ra từ “đẹp” đơn thuần theo sự nhận định vô thưởng vô phạt về một chàng trai mà họ gặp lần đầu. Anh không phải là kiểu người mà những ai sống quá vô tâm, quá xuồng sã có thể tiếp xúc. Anh của năm mười bốn tuổi trong mắt tôi cũng giống như biết bao người đàn ông trưởng thành khác. Nhưng ngày mai tôi lại phải xa anh, xa vùng đất luôn nằm ngủ dưới vòm mây này để trở về Seoul. Dự án của bố tôi đã hoàn thành.

_ Không thích!

_ Vậy cô bé muốn đi đâu!
_ Em muốn bay

_ Và sẽ bay mãi mãi

_ Tại sao lại phải ngừng khi đã có thể bay?

Tôi quay sang cau mày nhìn anh khó hiểu nhưng cũng không đủ nhanh trước khi anh dấu đi ánh nhìn buồn rầu, rồi xốc tôi lên vai cõng về nhà. Hai chiếc bóng đung đưa, đung đưa trong ánh nắng chiều dần dần tắt hẳn.
"Em có thể gặp lại anh không?"

"Anh hứa chúng ta sẽ gặp lại nhau vào ngày mưa đầu tiên ở Seoul"
Có một điều mà không ai ngoài cô và anh biết. Seo Joo Hyun và Jung Yong Hwa đã gặp nhau từ lâu rồi. Trong những mảnh ký ức gần như vỡ nát, vẫn luôn hiện lên hình ảnh hai đứa trẻ dắt tay nhau đi trên bờ biển Busan. Họ đã gặp nhau, đã chia xa, đã gặp lại, đã yêu nhau và giờ đây họ lại đánh mất nhau.
Vậy đã lạc nhau rồi ta có thể tìm lại nhau?


Angel SNSD YoonA
(¯`•MaNaGeR•’¯)
(¯`•MaNaGeR•’¯)

Tổng số bài gửi : 148
Registration date : 28/06/2010

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết