Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Latest topics
» Dragon Ball Z M.U.G.E.N Edition 2011 (Hi-Res)
Fri Oct 05, 2012 8:36 pm by lov3x:mrlinh

» sự thật về truyện Conan
Fri Oct 05, 2012 8:28 pm by lov3x:mrlinh

» uoi`,Lam` sao de ma quen dc 1 nguoi day
Mon Jun 04, 2012 12:55 pm by NXL1997

» BOYS OVER POWER - Phim hành động Việt Nam
Tue May 22, 2012 10:31 am by gzet001

» Phởn phởn
Sat Sep 03, 2011 9:40 am by rua_k0n_kute

» Hè sắp he^t roaj pa kon ojjj!!!!!!!!!!! :g12:
Fri Sep 02, 2011 11:44 am by bong_Gaara

» Júp kái lào~~~
Thu Sep 01, 2011 9:39 pm by rua_k0n_kute

» Con gái lớp mỳnh
Mon Aug 29, 2011 4:09 pm by gazer000

» 18 điều yêu của girl 9x
Thu Aug 25, 2011 9:02 pm by bong_Gaara


Tây Du Tầm Bậy Ký 9

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Tây Du Tầm Bậy Ký 9

Bài gửi by Kaitou Kid on Sat Apr 09, 2011 7:44 pm

Hồi kết
Hành trình đến Thiên Trúc càng lúc càng gần. Thấm thoát, bao khó khăn gian khổ đã ở lại phía sau bốn thầy trò.

Một ngày nọ, đang đi trên đường chợt thấy Nhị Lang Thần từ trên không bước xuống.

- Hi, bốn vị có khỏe không?

Tôn Ngộ Không vừa thấy Nhị lang thần thì khẽ hừ mũi rồi quay mặt đi.

Đường Tam Tạng cười cầu tài:

- Khỏe.

Trư Bát Giới xẵng giọng:

- Không ở trên trời lại trốn xuống hạ giới chơi bời phải không?

- Nói năng cẩn thận nhớ, ta xuống trần là có việc đấy.

- Việc gì thế?

- Con thỏ ngọc của Hằng Nga xổng xuống trần gian, hừ, cuối cùng ta phải xuống trần vì sợ nó làm hại chúng sinh.

- Mi thừa thời gian lo chuyện bắt gà bắt thỏ nhỉ? - Trư Bát Giới hừ giọng - thế làm sao mà sổng?

Nhị lang Thần cười hì hì:

- Cũng tại ta, hôm đó ta thèm thịt thỏ nên bàn với Hằng Nga đem thỏ ngọc nướng chơi, Hằng Nga cũng lâu rồi chưa ăn thịt thỏ nên đồng ý ngay, trong lúc nàng thò tay vào lồng bắt nó thì lóng ngóng thế nào lại làm nó rơi xuống trần gian.

- Toàn lũ hậu đậu - Tôn Ngộ Không làu bàu.

Rồi ngài quay sang nói nhỏ với Trư Bát Giới:

- Hình như mi ghét thằng cha này lắm thì phải.

- Còn gì nữa, trên thiên đình ai chả biết em với thằng này ghét nhau như chó với mèo.

- Sao thế?

- Nghĩ lại dài dòng lắm, ngày đó nó là thượng cấp của em, toàn bày đặt nhậu nhẹt rồi bắt em lấy tiền túi trả, thế cũng không nói làm gì, có lần em thèm thịt chó, định xực con Hạo Thiên Khuyển của hắn thế mà hắn cũng vênh mặt lên, nói là chó trời gì đó, hừ hừ, có ngày em sẽ cho chó trời của hắn thành chó thiến.

- Ừ, thằng này láo lắm, ngày trước dám bắt tao, -Tôn Ngộ Không gật gù - mà sao nó lại có đến 3 con mắt thế nhỉ? Quái vật.

- Chắc bị nhiễm chất độc màu da cam. - Trư Bát Giới gật gù.

Lúc đó Nhị Lang Thần chợt nói:

- Chúng ta cùng có một mục đích, sao không...

- Hợp tác chứ gì? Còn khuya nhớ. - Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới đồng thanh.

- Sao không?

- Chuyện này là lỗi của ngươi, đâu liên quan gì đến bọn ta, tại sao phải gánh chịu với mi.

- OK, thì thôi, có điều ta nghe phong phanh nó định xực Đường Tam Tạng thì phải.

Đường Tam Tạng nghe vậy hoảng vía vội nói:

- Dù sao cũng quen biết với nhau, giúp đỡ nhau là hơn.

Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới nghe vậy chửi thầm đồ nhát chết.

Vừa lúc đó, một trận cuồng phong nổi lên ầm ầm, gió cát mù mịt.

- Thằng khốn nào bày trò này thế nhỉ? - Nhị Lang Thần kêu lên.

- Gió cát thế này có phải hiện tượng ENINO không? - Sa Tăng kêu.

Nhưng chỉ một lúc sau, gió cát đã ngừng hẳn.

- Lạ nhỉ. - Trư Bát Giới nói - mà sư phụ đâu?

- Chết cha, lão ý chạy đi đâu rồi? - Tôn Ngộ Không nói.

- Các ông làm ăn tắc trách quá, Nhị Lang Thần chép miệng - ai đời sư phụ lại chả chịu bảo vệ gì cả.

- Giỏi thì nhào vô mà bảo vệ. - Tôn Ngộ Không nóng miệng - chỉ giỏi nói.

- Không phải tại ông ở đây thì còn lâu chúng ta mới bị lạc mất sư phụ.

Cả bọn cãi nhau om tỏi, chợt Sa Tăng nói:

- Hê có lông thỏ này.

- Chết rồi, đúng là con thỏ tinh rồi. - Tôn Ngộ Không nói.

- Tiếc thật, - Nhị Lang Thần chép miệng, - biết là nó thì đã đón đầu mà bắt còn hơn.

- Biết như ông thì tối này tôi dồn tiên mua vé số rồi, trúng giải độc đắc hẳn hoi nhé. -Trư Bát Giới nói.

- Cãi nhau làm gì? sao không tìm con Hạo Thiên Khuyển bảo nó đi bắt con thỏ về có hơn không?

- Hê mà nó đâu rồi? - Nhị Lang Thần nói.

- Tôi thấy nó đi tìm mấy con chó cái rồi. - Trư Bát Giới nói.

- Hừ, - Nhị Lang Thần rít lên - tiên khuyển mà cũng động lòng phàm, đã thế ta sẽ đem nó làm cầy tơ bảy món chiêu đãi anh em một bữa.

- Hay quá. - Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, Sa Tăng đồng loạt kêu lên - ta thèm thịt chó lâu lắm rồi.

* * *

Cũng nhờ bữa thịt chó đó, Nhị Lang Thần và ba đồ đệ của Đường Tam Tạng không còn hục hặc nữa, chẳng mấy chốc đã tìm ra động của thỏ trắng.

Song động cơ quan trùng trùng, Tôn Ngộ Không đành biến thành một con muỗi chui vào trong.

Vừa thấy thỏ ngọc định ve vãn sư phụ, Tôn Ngộ Không định biến thành con muỗi bay vào trong tai nó thì Đường Tam Tạng nói:

- Cô nương cẩn thận đồ đệ của bần tăng biến thành con muỗi rồi bay vào trong tai cô nương ca hát trong đó, đến lúc đó cô nương chỉ có nước thủng màng nhĩ như Bà La Sát.

Tôn Ngộ Không thầm chửi:

- Chả biết lão này phe nào, ai lại chỉ mánh của mình cho con cave này. Hay lão ý muốn ở lại động này luôn không biết?

Song nghĩ đi nghĩ lại thầy không thể không cứu, cuối cùng, Tôn Ngộ Không đành biến thành quả đảo chui tọt vào miệng thỏ ngọc.

Thỏ ngọc chưa kịp ngạc nhiên thì đã nghe tiếng Tôn Ngộ Không nói;

- Thỏ ngọc, khôn hồn thì thả sư phụ ta ra.

- Con khỉ khô, mi ở đâu?

- Mi không nghe lời thì đừng trách lão Tôn biến dạ dày ngươi thành sàn nhẩy đấy nhớ.

- Đừng thách, giỏi thì chơi đi.

- Á à, muốn thách nhà giàu húp tương à? Để lão Tôn cho mi biết tay.

Nói rồi Tôn Ngộ Không hóa ra chiếc catset bật nhạc dance ầm ĩ.

Rầm rầm rầm, chát chát chát, binh binh binh, xình xình xinh.

Thỏ ngọc lăn lộn theo điệu nhạc, Đường Tam Tạng trố mắt nhìn thậm chí còn tưởng không phải Tôn Ngộ Không mà là Thỏ NGọc đang tập nhẩy.

Đến bài thứ 15, Tôn Ngộ Không tạm dừng nói;

- Trong bụng ngươi đúng là nơi tập nhẩy lý tưởng, có thích nhẩy tiếp không?

- Thôi thôi, tha cho em đại ca ơi.

- Có thả sư phụ ra không?

- Yes, thả , thả liền.

Nói rồi ả cõng Đường Tam Tạng, chạy như bay ra ngoài động.

Vừa ra đến cổng, Tôn Ngộ Không chui ra ngoài, dí gậy vào đầu ả.

Vừa lúc đó, Hằng Nga từ trên mây bay xuống.

- Đại thánh nương tay.

- Vừa ăn thịt chó xong, đang thèm thịt thỏ, cô nương thích thì xuống ăn cho vui. - Tôn Ngộ Không cười hi hi.

Trư Bát Giới thấy Hằng Nga thì mắt sáng rực, vội vàng bay đến lên nói:

- Hằng Nga muội, i miss you so much.

- Thiên Bồng Nguyên Sóai - Hằng Nga nói - lần trước chỉ vì ngài dê tôi, Ngọc đế đã hạ lệnh đầy ngài xuống làm lợn, giờ ngài thích làm kinhkông chắc?

Trư Bát Giới nghe vậy chột dạ bay xuống.

Tôn Ngộ Không nói với lên:

- Thế nào? Cô nương có thích ăn thịt thỏ không?

- Thôi, bỏ qua. - Hằng Nga thở dài - dạo này tôi đang ăn kiêng.

- Thế hả? Tiếc nhỉ? - Tôn Ngộ Không nói.

- Không ăn càng còn - Đường Tam Tạng chợt nói.

Cả bọn trợn tròn mắt nhìn Đường Tam Tạng, Đường Tam Tạng lúng túng hồi lâu rồi cười hì hì:

- Dù sao chúng ta cũng xuất gia, ai lại ăn thịt thế?

* * *

Bao gian lao hiểm nguy vượt qua, cuối cùng, Lôi Âm Tự đã ở trước mặt.

Lúc cả bọn đang đi vào, Phật Tổ Như Lai đang đứng tắm dưới vòi Bạch Tượng, Quan Âm Bồ Tát đang tập thể dục thẩm mĩ.

Thấy Đường Tam Tạng và ba đệ tử, cả hai trố mắt ra:

- Sao đến sớm thế?

- Trải qua bảy bảy bốn chín nạn chưa?

- Ok. - Đường Tam Tạng nói- công văn các nước đều đầy đủ.

- Lạ nhỉ - Phật Tổ Như Lai nói - sao sớm thế không biết?

Tôn Ngộ Không cười hì hì:

- Thực ra cũng nhờ lão Tôn biết đút lót thổ địa rút ngắn bớt đường đi.

- Thông minh nhỉ - Phật Tổ Như Lai cười hì hì - xem ra mi thông minh lên chút rồi đấy, Ok chờ ta lau khô mình thì lên đại điện tổ chức lễ phong phật.

* * *

Lúc Phật Tổ Như Lai đính phong, Tôn Ngộ Không nói với :

- Toàn chức hão thôi, thế không có thưởng mềm à?

- OK, biết mi tham lắm mờ - Phật Tổ Như Lai cười - vừa rồi ta đã đến Đại Đường lấy tiền thưởng rồi, các ngươi mỗi người được khoảng 100 vạn lượng.

- Ít thế? - Tôn Ngộ Không nói - ít ra cũng phải gấp mười chỗ đấy.

- Còn chê à? Thôi, tham vừa chứ, cùng lắm ta chỉ có thể tăng cho mỗi đứa 2 lượng nữa thôi.

- 2 lượng chỉ đủ tiền uống 2 ly trà đá - Trư Bát Giới nói.

- Trà đá giờ 2 lượng một ly rồi sư huynh - Sa Tăng nói.

- Đấy, ngài keo quá.

- Thôi đừng kì kèo nữa - Phật Tổ Như Lai thở dài - cũng lắm ta chỉ có thể cho mỗi đứa một cái giẻ lau nhà, OK?

- Nhưng...

- Đứa nào nói nữa ta nhốt dưới Ngũ Hành Sơn năm trăm nữa thì đừng trách.

- Nhưng...- Tôn Ngộ Không nói.

- Lại muốn bị nhốt thêm hả? Đồ cứng đầu cứng cổ.

- Nhưng cái áo của ngài đang cháy kia kìa. - Tôn Ngộ Không kêu lên.

Phật Tổ Như Lai rống lên thảm thiết nhảy dựng lên.

Quan Âm Bồ Tát thở dài:

- Đã nói bỏ thuốc đi mà không chịu nghe, giờ tàn thuốc bay đầy ra áo rồi đấy.
Phật Tổ Như Lai e hèm một tiếng rồi nói:

- Thôi, các ngươi đi lấy kinh đi.

Tất nhiên, phải tốn cả một cái bát vàng hối lộ, A Nan, Ca Diếc mới cho vào trong

- Hừ, ở tây phương còn phải đút lót. - Tôn Ngộ Không lầm bầm

- Để em kiện nó lên tận tòa án quốc tế. -Trư Bát Giới nói - không thể để nó nuốt trọn cái bát của mình được, làm thế thì chết.

- Do that die - Sa Tăng nói.

- Quên cái giọng Tiếng Anh nửa mùa của mày đi - Đường Tam Tạng gắt - có mà kiện củ khoai, nó nói không nhận ai làm gì được nó, nó kiện lại tội vu cáo thì khốn nạn.

Phật Tổ Như Lai đã chờ sẵn ở Tàng Kinh các ôn tồn nói:

- Kinh đại thừa có 5400 quyển, kinh Kim Cang có 7900 quyển, kinh Tam Tạng có 389000 quyển, kinh ............

Chỉ kịp nghe đến đó, Đường Tam Tạng và đồ đệ đã ngã lăn ra đất ngất xỉu.

- Mẹ ơi, nhiều thế bao giờ mới vác về được? - Tôn Ngộ Không kêu lên.

- Yên chí đi. - Phật Tổ Như Lai rít một hơi thuốc lào rồi phun khói vào đống kinh.

Bùm. cả một đống kinh to tướng biến thành một cuộn băng cát sét.

- Đấy, thế là nhỏ gọn, đơn giản sướng nhớ.

- Đa tạ.

Đường Tam Tạng mừng húm rồi cúi xuống dập đầu lia lịa.

Phật Tổ Như Lai nói:

- Giờ công đức viên mãn, chính thức cho mi trở về với Phật Giới, phong làm Công Đức Phật.

- Thank you Sir. - Đường Tam Tạng nói.

- Tôn Ngộ Không phong làm Đấu chiến thắng phật.

- Merci. - Tôn Ngộ Không nói.

- Trư Bát Giới làm Tịnh đàn sứ giả.

- Xia xìa. - Trư Bát Giới bước lên.

- Sa Tăng làm La Hán Minh Quang.

- Cám ơn.

- Tiểu Bạch Long làm Thanh Long La Hán.

- Hí hí hí hí.

- Tiếng gì thế?

- Nó hóa thành ngựa quen nên nói tiếng Ngựa nhiều quá ý mờ - Tôn Ngộ Không nói - giờ sửa lại không quen.

- Thì ra là thế. - Phật Tổ Như Lai nói - thôi các ngươi về đi, đến giờ ta đi mát xa rồi. Nhờ cẩn thận quên cuộn băng thì khổ.

- Phật tổ ơi, giờ phải mất mấy năm mà về thì đến bao giờ?

- Không biết đằng vân à?

- Đằng vân không model tí nào cả.

- Thế ngươi muốn gì?

- Cho mượn con boing 747 của người nhé.

- Biết các ngươi chẳng lương thiện gì đâu mà, OK, có điều nhớ đổ xăng rồi rửa nó cho kĩ càng nhé, còn nữa, lúc xuống nhớ khóa, đi trên máy bay nhớ đừng khạc nhổ bữa bãi, phải rồi, tiền thuế ta chưa đóng, mà đi đóng thuế tiện thể đóng tiền điện tiền nước cho ta luôn một thể....

Cả 5 thầy trò chạy mất dạng...

====The End====

Kaitou Kid
>>-->(¯`’¯)DiReCtOr(¯`’¯)<--<<
>>-->(¯`’¯)DiReCtOr(¯`’¯)

Tổng số bài gửi : 334
Registration date : 24/03/2009
Age : 19
Đến từ : the ki 21

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết